07/01/2012

Nhật ký những ngày cuối năm 2011

Nhật ký ytuongquang những ngày cuối năm 2011
Lúc này hình như ngày nào mình cũng đi ngủ lúc 1  2 giờ khuya, cuộc sống ngập tràn trong bao nhiêu công việc và bon chen, bao lo toan, tính toán, cạnh tranh, nào đề phòng, nào là chạy đua trong môi trường kinh doanh, đua thứ hạng tìm kiếm với bao công sức và chiêu thức.
Không biết các đồng nghiệp trong giới bđs thế nào, chứ mình thấy mình luôn phải tính toán trước sau, suy nghĩ ngắn hạn và tính đường dài hạn.v.v.
Cái nghề của mình tóm lại thì nó có những lúc huy hoàng, có lúc đầy chua chát cay đắng, nhưng dù sao thì mình vẫn tiếp tục vì theo mình thấy thì nó đã ăn vào máu mình rồi,
...
http://images.yume.vn/blog/201112/10/1323511048_dondoc%5B1%5D.jpg
Dạo này cũng là mùa Noel, cái mùa mà thường thì được xem mùa vui vẻ, yêu thương hạnh phúc gì ấy. Đối với mình thì sao? Có chút vui, chút buồn, hôm 25/12 đi dự án ở Bình Dương, có đi ghé vào công viên trung tâm một vòng để ngắm cảnh xem có gì mới không, có đèn treo nhiều, các hình tượng tuyết, nhiều gia đình ăn uống quanh hồ nước thật vui vẻ, có ai đó chụp ảnh cưới, có nhiều cặp tình nhân thật hạnh phúc khi đi bên nhau trong công viên tuyệt đẹp và lãng mạn này, những bờ hồ rộng thênh thang với thảm cỏ xanh tươi, mặt hồ thì tràn ngập sắc tím của lục bình mùa trổ hoa...
Đi cùng một thằng bạn, chúng tôi nói với nhau những lời ganh tị lẫn ngưỡng mộ những ai sống vui vẻ quanh đây. Tôi nói với đứa bạn của mình rằng: sống ở đây thật là lý tưởng, trong lòng thầm nghĩ một ngày nào đó mình sẽ có một ngôi nhà ở đây, và mỗi chiều chiều sẽ ra đây đi dạo cùng người thân, ngồi bên bờ hồ và ngắm hoàng hôn nơi đây thì quá tuyệt vời.
Về lại thành phố trời đã tối, lúc 9 giờ chạy xe ngang đường Nguyễn Huệ, tôi có chút kinh ngạc vì lần đầu thấy nét đẹp hoành tráng của các mô hình được thắp sáng bằng đèn màu, đó là biểu tượng trái đất-cánh buồm với đèn màu xanh lá trải dài cả đường Nguyễn Huệ,
Cũng lúc này, bất chợt tôi lại nhớ đến em với bao kỷ niệm hiện ra, nghĩ tới chuyện nếu có em ở đây thì chúng tôi sẽ chụp hình thật là vui vẻ biết mấy, tôi tưởng tượng ra rằng em sẽ nói với tôi là đi cùng anh là được rồi, không cần chụp hình gì cũng được..., tôi biết mà...

Trước đây chúng tôi hứa hẹn nhau ngày 24 sẽ dẫn em đi chơi khắp thành phố, với biết bao nhiêu con đường đẹp lung linh, hòa vào dòng người đi dạo thật là đông vui. Tôi cũng sẽ có dịp đeo chiếc khăn len em đan tặng để choàng quanh cổ trong ngày ấy, em bảo tôi hãy đeo nó mỗi khi đi ban đêm ngoài đường cho ấm, tôi nói rằng đeo kỳ kỳ làm sao, để khi 24 tây đeo đi chơi và đeo đi cùng em thì được,
Và cuối cùng thì ngày 24 cũng đến, thế nhưng có lẽ mãi mãi tôi cũng không có dịp đeo chiếc khăn len đó, vì em đã không còn bên tôi nữa. Em biết không, trước đây anh rất mong chờ đến ngày 24, vì anh nghĩ ngày đó thật là tuyệt vời và đầy kỷ niệm, anh suy nghĩ rất nhiều và anh rất tiếc. Còn món quà lưu niệm em tặng anh, cái mà có hình trái tim được ghép lại bởi hai phần, ngày đó em đưa anh một nửa, em giữ một nửa, những khi hai đứa gặp nhau thì có thể tạo thành một hình đẹp trọn vẹn. Và giờ đây anh tự hỏi, một nửa mà anh đang nắm trong tay đây, liệu rằng còn có thể được ghép lại vào một ngày nào đó không hả em!

Trước đây, những khi đi Karaoke với đám bạn học củ, có thằng bạn luôn hát bài  Lỗi Lầm, lúc đó anh nghĩ rằng bài này có gì đâu mà sao hát hoài, với anh bài hát đó không có để lại một cảm giác nào. Thế nhưng từ ngày không còn em, mỗi khi nghe bài hát ấy, anh cảm giác điều gì đó mà anh gọi là đau đớn, dằn xé...

Nhật ký ytuongquang. 31-12-2011